Truyện sex hay nhất địt vợ ban

0 comments
Đây là truyện hay vô tình địt nhau với vợ thằng bạn thân nhất của đời tôi. Tôi với Thành chơi thân với nhau từ nhỏ, lớn lên thì ai cũng có gia đình nên không còn được thân thiết và chơi với nhau được nhiều như xưa nữa
Vợ Thành là cô gái hiền lành giỏi giang, chịu khó làm ăn, Về nhan sắc thì cũng bình thường lúc mới cưới. Hiện giờ Lan, vợ của Thành đã có hai đứa con, đứa lớn 7 tuổi, đưa nhỏ 3 tuổi, nghĩ cũng lạ, người ta sinh nhiều thì xấu đi còn Lan thì ngược lại, đã hai con nhưng càng ngày lại thấy càng đẹp ra chứ. Chính điều đó mới nẫy sinh ra chuyện có lỗi với Thành. Chuyện là vầy.
Bọn tôi thường hay tổ chức nhậu tại nhà Thành, cứ hai ba hôm lại tổ chức một lần, nói là nhậu chứ k bao giờ uống say sưa, nên Lan vợ Thành rất thích và vui vẻ. Chúng tôi nhậu nói chuyện trên trời dưới đất, nói chung là đủ chuyện, và kể cả chuyện tình dục, nhưng không (k) ngờ khi nói chuyện tình dục thì Lan tham giai cũng sôi nổi lắm, nhất là nhắt tới chuyên làm tình, cách làm tình và thời gian lâu mau. chính vì điều đó tôi mới để ý, và biết thằng bạn tôi k đáp ứng đủ cho vợ nó. Từ đó tôi để ý hơn lúc nhậu tôi hay ngồi gần Lan và thỉnh thoảng truyện dâm làm như sơ ý đụng vào mông Lan, và tất nhiên k cho ai thấy, những lần đụng chạm như vậy k thấy Lan phản ứng gì, nên từ từ tôi bạo dạn hơn có lúc k có ai tôi lén bóp mông Lan, thì Lan chi gườm tôi và nói coi chừng ổng thấy bây giờ.
Một lần chúng tôi cũng tổ chức buổi nhậu, tôi xuống bếp chế mồi, còn Thành thì đi lấy hàng, vì vợ chồng phúc có cửa hàng tạp hóa. Tôi đang chế biến thức ăn thì Lan vào nhà tắm để tắm, vì bếp và nhà tắm chi cách nhau có một cánh cửa. Lan bước vào vừa cười vừa nói, em tắm anh đừng nhìn trộm đó nha, tôi cũng đùa lại nhìn thật k nhìn thì thôi chứ nhìn trộm làm gì, Lan cười, nói dám k đó. Nói xong tôi cũng k để ý và tiếp tục nấu ăn, đang nấu thì tôi nghe tiếng nước chảy thì biết Lan đã tắm rồi, tôi quay qua để lấy thêm gia vị thì. Thật bất ngờ Lan tắm nhưng k đóng cửa, tôi nhìn Lan sửng người, một cơ thể thật đep, k ngờ Lan có hai con rồi mà đẹp như vậy, còn đẹp hơn cả hồi còn con gái, da trắng mịn màn, đôi gò bồng to căng và nẫy cao, bụng phẳng lì, còn ở dưới một vùng lông lưa thưa thật đẹp. Đang ngẩn người thì nghe tiếng. Anh nhìn gì dữ vậy, làm tôi giật mình đó là tiếng của Lan.
-Lan nói, có gan thí vào đây.
-Tôi giật mình nói xin lỗi anh k cố ý tại… tại….
-Tại gì mà tại, không phải lúc nẫy anh nói muốn nhìn thật là gì.
-Nhưng lỡ thằng Thành về thấy thì chết!.
-Anh yên tâm ảnh đi tới một tiếng nửa mới về lận.
-Sao em biết?.
- Thì ngày nào lấy hàng truyện cũng phải mất khoản tiếng rưởi lận
- Nhưng lở bữa nay nhậu nó về sớm thì sao.
- Cũng có thể nhưng nhanh thì cũng mất một tiếng, ảnh đi mới được 20 phút.

truyen sex yêu nghề phụ sản

0 comments
Khi là một đứa trẻ, tôi đã được sống trong nhung lụa của một gia đình khá giả ở Washington, dưới sự đùm bọc của ba má. Ba tôi là một người đàn ông đạo mạo, là một bác sĩ tai-mũi-họng, nên chẳng khó gì tôi nối nghiệp ông hành nghề y. Lớn lên, tôi hãnh diện được trúng tuyển vào trường y, vẫn với một tư cách của một công tử giàu có. Ba má tôi rất đỗi vui mừng, đãi tôi đi suốt 3 ngày ở Florida, tôi còn nhớ mãi. Nhưng không vì vậy mà họ ngừng hà khắc chuyện học hành của tôi, để chắc rằng tôi đỗ được bằng "họ Bác tên sĩ". Vốn là một thằng con trai thụ động, yếu đuối, tôi chỉ biết vâng lời họ, dù cho thuở thiếu thời, tôi chỉ thích nghành hội họa, cái mà ông bà lại không bao giờ đồng ý và cấm tuyệt. Nhớ lại thời đó thiệt khổ sở lắm. Như bao nhiêu đứa học trò khác, tôi cũng có những sự đòi hỏi, đam mê của tuổi trẻ, như đi dạ tiệc, pinic, xem phim, hoặc đá banh, bóng chuyền, và đương nhiên là cặp kè với bọn con gái. Nhưng tôi không bao giờ được những diễm phúc đó. Ba má tôi luôn can cấm vì sợ tôi bị chi phối việc học hành. Và kết quả là tôi không bao giờ được một lần cặp kè, dù với một con xấu-xí. Nên vậy, tôi lớn lên trở thành một đứa trẻ, vốn nhút nhát, càng thêm nhút nhát. Một đứa trẻ có cá tính lạ lùng, len lén, lút lút khi đối diện với những người khác phái. Song nhờ vậy, khi ở học đường, tôi tiếp tục phát huy thành tích học thật tốt. Tôi đi một lèo mấy năm liền để chuyển sang nghành chuyên-khoa, tôi lại nghiểm nhiên đi vào khoa phụ sản lúc nào cũng không hay. Có lẽ bao năm tháng thiếu sự tiếp súc với phái nữ đã dẫn tôi tới con đường gián-tiếp để được gần gũi với họ chẳng ? Tôi vẫn chưa biết, chưa hiểu nỗi. Dạo đó, tôi bắt đầu phát huy sự đam mê của mình trong nghành chữa trị bệnh-đàn-bà. Tôi mở một văn phòng Sản Phụ Khoa lấy tên họ ba tôi cho ông vui. Và nhiều năm sau, tay nghề tôi càng vững chắc, phòng mạch càng nâng cao, bệnh nhân tìm đến ào ào. Thân phụ tôi lấy làm hãnh diện lắm. Nhưng xui thay, trong số phụ nữ tới khám đó, tôi không gặp được ai chịu mình. Điều này có thể do ba má tôi còn quá khó, do tôi còn quá rụt rè. Tôi gần như không có dịp nào hò hẹn, kể cả chuyện sinh lý cũng không. Yêu ai cũng chỉ để trong lòng. Mới nói, ngần tuổi này mà một lần ôm ấp cũng không có, còn gì khổ hơn! Thanh niên mà, ai cũng cần sinh lý, phải không ! Tôi chẳng làm gì hơn, chỉ còn biết thủ dâm cho ... giải sầu. Khi tôi được 27 tuổi, lần đầu tiên biết hôn con gái. Tuổi đó tính ra cũng hơi trễ, nhưng có còn hơn không, cho dù cô nàng khá xí, làm thư ký riêng ở phòng mạch. Sau đó tôi thất trinh với một cô gái điếm hoàn toàn không được thỏa mãn. Rồi sự chia tay với cô bạn gái một cách khùng điên, tôi trở lại với đời độc thân buồn chán, chỉ biết giành thời gian rãnh surf net tìm hình-cởi. Bây giờ tôi đang độ giữa 30, tuổi của sự nghiệp và đồng lương khá cao, nhưng khổ nỗi vấn đề tình cảm cũng chẳng tiến triễn gì, sau ba lần chia tay thảm não, gần như không dám nghĩ gì tới chuyện hôn nữa. Đôi lúc tôi có trách đời, nhưng trách mình thì nhiều hơn. Có thể do dương vật mình quá nhỏ chăng (5 cm lúc cương cứng), hay do bệnh xuất tinh quá sớm. Thế nên, sau ít lần giao hợp, bọn con gái cứ diện lý do để chia tay hoặc vô cớ biến mất. Chứ tại sao, một người bác sĩ giàu có như tôi lại không có ai chịu dòm ngó tới !? Mặt khác, thiếu giao tiếp với thế giới bên ngoài làm tôi chỉ biết suốt ngày trong phòng mạch. Tôi trở nên ham thích khám bệnh cho đàn bà, nhất là khám ... âm hộ. Riết rồi biến thành người bác sĩ "cao tay ấn" trong lãnh vực đặc biệt này. Song, tôi luôn giữ mình trong tư cách một vị bác sĩ tốt và không bao giờ làm quá trớn để lộ sơ hở, điều mà có thể dẫn tới chuyện mất bằng hành nghề, hoặc bị đi tù như chơi. Tuy nhiên, nói tới nói lui, tôi cũng phải công nhận rằng mình có chút tà tâm mỗi khi khám phụ-khoa. Không chỉ riêng với một bệnh nhân khá đẹp. Tôi còn bị kích thích khi nhìn thấy bệnh nhân nữ nằm trơ trẽn trên bàn-khám, hai chân dang xa, đôi bàn chân ngọ ngoậy và âm hộ cứ chinh chỉnh vào mặt tôi. Dĩ nhiên, người đàn ông bình thường nào cũng dễ bị cương cứng, cảm thấy khó chịu trong lúc này, tôi không ngoại lệ dù đang ở cương vị một bác sĩ. Nhưng lợi ích thay, dương vật tôi cũng hơi nhỏ nên dễ che đậy dưới chiếc áo choàng bác sĩ. Trong suốt hai năm đầu hành nghề, sau khi hết việc, tôi thường về nhà tự thỏa mãn cho mình, khi sống lại với những hình ảnh của những người đàn bà trong ngày đó. Sang hai năm kế, vì bệnh nhân đến càng đông, không đủ thời gian, tôi đổi sang thủ dâm đại trong phòng khám. Đương nhiên là sau khi bệnh nhân đã ra về. Điều thú vị là mỗi khi khám, tôi hay điều cô y-tá ra ngoài, chỉ gọi khi thực sự cần thiết. Nghề bác sĩ mà, trong phòng khám, tôi làm vua ! Nói gì ai mà không nghe. Dân Mỹ trắng khác cũng nễ người có học thức như tôi lắm ! Dạo đó, tôi lãnh luôn trách nhiệm khám tổng quát cho bệnh nhân có giấy xuất cảnh định cư nước ngoài. Vì không có nội quy cụ thể cho việc khám bệnh, ngoài những việc khám ngoài da, lấy máu, chụp hình phổi và khám phụ khoa cho phụ nữ, tôi muốn làm sao mà chả được, có nội quy đâu mà sai phạm. Nếu như gặp phụ nữ kém về nhan sắc, tôi cho thông qua dễ dàng. Còn gặp người có dung mạo, tôi thường bỏ hàng giờ để khám. Khám tới, khám lui, có khi lên đến cả giờ. Được biết, phần lớn bệnh-nhân khám-tổng-quát di-dân thường dễ dãi vì muốn được đi xuất ngoại. Phần vì chưa bao giờ khám tổng quát nên không biết thủ pháp ra sao. Nên tôi lúc nào cũng ở thế thượng phong, nói gì họ cũng làm theo. Đối với các cô mới lớn, tôi khám kỹ hơn hết, kể cả lớp ngoài, lớp trong, cả mòng đóc lẫn cửa mình. Đương nhiên, tôi làm rất tế nhị, kèm theo lời giải thích đàng hoàng, nên cũng ít ai nghi ngờ. Với một số cô đã mất trinh, tôi sẽ khám sâu hơn, bằng cách đặt những ngón tay vào trong, có khi chỉ cố tình kích thích điểm G của họ. Không hiểu lý do gì, tôi lại thích khám những cô gái quê chưa chồng nhất, vì họ rất dễ, tự nhiên và rất "quê", quê theo kiểu dân Mễ tây cơ. Có thể vì họ sẽ không dám hay không gì để báo cáo với cấp trên của tôi. Cũng có thể vì cái cảm giác được chiếm hữu họ, cảm giác là người đàn ông đầu tiên của họ, làm cho sự tự-ti đàn-ông vốn có càng tăng thêm. Nhân tiện đây, tôi xin kể chi tiết hai chuyện kinh nghiệm của mình cho các bạn hay. Số là hai năm vừa rồi, một bệnh nhân thường trực có đến văn phòng tôi, bà là một phu-nhân-hai-con khá xinh đẹp, tuổi 30. Khi tôi bước vào phòng khám, bà và đứa con trai 10 tuổi đang ngồi chờ. Bà khai cho tôi biết đứa con trai của bà đã nhiều lần chơi trò "khám bác sĩ" với đứa con gái hàng xóm, dù cho bao lần bà la mắng. Bà có vẻ lo lắng về chuyện này ảnh hưởng thế nào khi thằng bé đến tuổi dậy thì, nên quyết định dẫn nó đến tôi. Bà còn hỏi nếu có thể để đứa con trai ở lại xem tôi khám cho bà, qua đó sẽ học hỏi thêm về cơ thể học, biết đâu nó sẽ trở thành bác sĩ phụ sản trong tương lai. Tôi thiệt không thể hiểu nỗi đàn bà. Vừa mới nói với tôi là lo lắng cho thằng con trai có bị bệnh hoạn gì, nay lại tâng bốc nó, nghĩ rằng nó sẽ trở thành bác sĩ phụ-sản trong tương lại. Dù cho tôi thực không ngại lời đề nghị đó, tôi vẫn tỏ vẻ không đồng ý. Vì đây không hợp quy tắc. Có đôi lần, tôi đã khám cho một số phụ nữ mang con trai tới đây, nhưng thằng bé này coi bộ hơi quá lớn. Do dự một lát, lại nhìn ánh mắt thành khẩn của bà, tôi đành nói: "Thôi được. Nếu như đây là ý của cô". Được biết, thằng bé không có cha và không có người đàn ông nào dẫn dắt từ nhỏ, nên má nó yêu cầu tôi chỉ dạy nó như một người thầy, chỉ bảo cặn kẽ trong lúc đang khám cho bà. Thằng bé ngồi trên ghế, ở góc phòng, ngu ngơ nhìn chúng tôi bàn thảo. Tôi cũng không biết nó đang nghĩ gì. Tôi nhớ vào độ tuổi như nó tôi ao ước được nhìn bộ phận đàn bà biết bao nhiêu. Chắc nó cũng tương tự. Tôi quay lại, nheo mắt nhìn thằng bé, thằng bé cười trả lễ. Má nó bèn bước ra sau tấm màn để thoát y và khoác lên cái áo-bệnh-nhân, trong khi tôi tranh thủ sang khám cho một bệnh nhân khác. Khi tôi trở lại, bà má đang ngồi trên bàn-khám, chỉ tay răn dạy thằng con trai "Nhớ để ý cho kỹ, rất quan trọng cho sự nghiệp sau này". Sau khi đeo vào đôi bao-tay-cao-su, tôi bắt đầu đo đạt áp huyết và đo phổi, khám sơ tay-mũi-họng, và cởi áo khoác của bà ta ra và bắt đầu khám ngực. Ngực bà hơi to so với dân Châu á và trể xuống. Núm hồng sậm. Nhìn cặp vú của má nó, tôi thấy thằng bé dường như không phản ứng như tôi lầm tưởng. Khi tôi dùng tay nắn bóp và giải thích cách tìm ra u-sơ hoặc mô cứng có thể nằm trong vú, triệu chứng ung thư, và giải thích rằng phụ nữ cần phải khám ngực định kỳ hàng năm, thì thằng bé vẫn không màng tới và chỉ muốn bỏ ra ngoài. Khi tới lượt khám phụ khoa, tôi bảo với nó, phụ nữ cần khám phụ khoa thường xuyên sau 40 tuổi, cũng như đàn ông cần khám nhiếp hộ tuyến. Tôi không biết nó có biết nhiếp hộ tuyến là gì không, tôi cũng không màng giải thích thêm. Kế tiếp, tôi giúp bà ta nằm xuống, kéo áo khoác-bệnh-nhân lên, phơi bày chùm lông đen và hai lớp âm thần sậm màu. Lúc đó, tôi nhìn sang thằng bé, chợt thấy nó phản ứng, cặp mắt nó tròn xoe nhìn thẳng vào giữa hai đùi của má nó. Thình lình, tôi bị cương cứng, cương không vì chuyện nhìn truyen sex thấy một người đàn bà trần truồng, mà chứng kiến cảnh bà má trơ trẽn trước mặt thằng con trai, để cho một người đàn ông lạ là tôi, sờ mó. Bằng một giọng dạy bảo, bà chồm đầu lên nhắc nhở thằng con trai phải tập trung, "Con phải để ý từng động tác của bác sĩ. Mai mốt mà bắt chước". Nghe bà nói vậy, tôi bèn kéo ghế sát gần giữa hai chân của bà, và kêu thằng bé bước lại gần. Nó nghe lời ngay. Tôi bắt đầu khám trên vùng mu, rà rà giữa chùm lông, giải thích cho nó hiểu đây là khám-sơ-bộ để tìm những chứng bệnh ngoài da. Tôi chỉ mép ngoài và nói với nó, "Đây gọi là mép âm thần ngoài". Tôi vạch chúng ra và nói tiếp, "Đậy gọi là mép âm thần trong, nhỏ hơn, nhạy cảm hơn". Đoạn, tôi đặt ngón tay lên mòng đóc và nói, "Nhưng chỗ nhạy cảm nhất vẫn là nơi đây". Rồi tôi vạch lớp bì bao mòng đóc lên, và xoa nhẹ lên mặt, bảo với thằng bé, "Bộ phận nho nhỏ này tương tự như đầu dương vật của đàn ông ... đầu cu đó ...", tôi cố tình nói huỵt tẹt ra cho nó hiểu, dù sao thằng bé chỉ mới 10 tuổi, rồi giải thích tiếp ; "... và dĩ nhiên khi có sự quan hệ nam nữ, bộ phận này cần được kích thích để gây sự phóng tinh". Người đàn bà nghe tới đây thì mỉm cười ý nhị, không biết tại tôi chạm đúng quyệt-sướng của bà hay tại bài học tôi dạy nó thô thiển quá. Tôi cũng không màng hỏi tại sao bà cười. Kếp tiếp, tôi nhặt lên cái dụng-cụ mỏ-vịt và chìa ra cho thằng bé, nói : "Đây ... dùng để mở âm hộ, để tiện cho bác sĩ khám những cơ và mô bên trong âm đạo". Thằng bé gật gù có vẻ ham học lắm. Tôi chưa thấy đứa con nít nào tập trung học hỏi như nó. Rồi tôi nhận cái mỏ-vịt vào trong, nói với nó để lấy sample và đưa qua phòng thí nghiệm để kiểm tra tích-chứng ung thư. Xong xuôi, tôi kéo cái mỏ-vịt ra và bắt đầu phần khám-tay. Tôi đặt hai ngón tay của bàn tay mặt vào trong âm đạo, dùng bàn tái ấn bụng dưới xuống. Thằng bé trố mắt ra đứng thừ như trời trồng, nhìn má nó bị người đàn ông "xâm phạm". Tôi cười thầm trong bụng, có vẻ thích thú lắm. Rồi tiếp tục phần khám sau cùng, với ngón cái đặt trong âm đạo và ngón giữa chen vào hậu môn. Bà ta cứ uốn éo không ngừng, không biết vì nhột hay vì khó chịu, hoặc có thể vì được kích thích nên bà cứ lắc lư cái kiểu ... con tàu đi ! Buổi khám kết thúc khi tôi giúp bà ta rút chân ra khỏi hai chân-nạng-chóng. Bà cám ơn tôi đã dạy thằng con bà một bài cơ-thể-học, nhưng cũng thầm cám ơn tôi bằng nụ cười ý nhị. Tôi ậm ừ, nhưng cũng thầm cám ơn bà đã thỏa mãn cho tôi cái thị hiếu đủ kéo dài nhiều tháng sau đó. Phải nói rằng, nếu bà còn single, chắc tôi lấy mẹ bà về làm vợ. Nói thiệt chứ, bả "hot" lắm! Ngoài khám đàn bà ra, tôi còn thích khám các cô thanh-nữ. Đã từng chịu sự đơn độc, thèm muốn khi còn trẻ, nên gần như tận dụng tối đa những dịp này để sờ mó những cô gái mới lớn. Có lẽ tôi phải nhắc tới lần khám đặt biệt đó vào năm vừa qua. Một cô gái thật xinh đẹp 16 tuổi, vận động viên nhảy cao, tóc dài, vóc trung bình, đi với mẹ cô ta tới phòng khám. Người mẹ, tuổi vừa hơn 30, cũng xinh đẹp không kém - là một bệnh nhân thường niên của tôi. Đứa con gái, 18 tuổi, của bà gặp phải một vấn đề nan giải, cô không lấy "tampn" ra được khi lỡ để quá sâu trong âm đạo. Tôi đoán cô dùng loại "maxi-pad" hoặc không có kinh nghiệm về cách dùng nên mới gặp trở ngại. Sau khi khám xong, tôi mới biết tất cả đều không phải là nguyên nhân. Mẹ cô ta, vốn là người tằn tiện, nên mang cô tới đây tiện cho một công hai việc, vừa nhờ tôi lấy miếng "tampon" ra, vừa tiện khám phụ-khoa-đầu-tiên cho cô, trước khi cô đi lấy chồng. Bà xin được có mặt trong phòng khám, tôi định đồng ý, nhưng cô bé yêu cầu mẹ cô chờ ở ngoài, vì cô là người mắc cỡ lắm. Nghe cô nói vậy, tôi thầm mừng trong bụng. Sau khi cô y-tá chuẩn bị xong mọi thứ, tôi gõ cửa bước vào, nhận thấy cô đã sẵn sàng trên bàn-khám, vận áo khoác-bệnh-nhân, tay khoanh hờ trên đùi, nhìn tôi dò xét. Tôi bèn gởi cô y-tá, đang đứng xớ rớ, đi làm những việc khác, những việc chiếm nhiều thời. Rồi, tôi mới bắt tay vào việc. Dĩ nhiên, tôi không làm táo bạo, lộ liễu mà khởi đầu bằng việc khám tai-mũi-họng. Rồi tôi đặt ống đo trước ngực cô, đo tim, đo mạch, đoạn mới kéo áo khoác-bệnh-nhân xuống ngang hông. Thình lình, tôi cảm giác sự cương cứng trong quần khi nhìn thấy bộ ngực-trái-xoài mới chín, với đôi núm hồng tươi. Không cần mang bao tay, tôi liền khám ngay. Khám tới, khám lui gần như đã đời 10 ngón tay. Và tôi không quên luôn miệng giải thích sự quan trọng của việc khám ngực, hòng đánh lạc hướng sự sờ mó của tôi. Xong việc khám ngực, tôi kéo áo cô trở lại vị trí cũ và bảo với cô, "Tới lúc khám phụ khoa cho em". Cô nuốt nước miếng khẩn trương, có lẽ cô sợ hay cô còn mắc cỡ. Thấy cô còn nhút nhát, tôi có chút thích thú, khẩn trương. Tôi bèn dựng cái bàn-khám thành góc 45 độ. Rồi tôi bảo cô nằm xuống, đưa hai chân lên hai bên nạng-chóng. Sau đó, tôi kéo áo khoác-bệnh-nhân lên. Thình lình, tôi thấy nóng bừng cả mặt mày, khi âm hộ thật tươi tắn, trắng hếu của cô khượi vào mắt mình, nhìn thấy trên bụng cô có xâm hình con thỏ Playboy. Ngạc nhiên hơn khi thấy âm mao (lông) của cô đã gột sạch. Mép âm-thần-ngoài trơ ra màu hồng sậm dài 3 cm, làm tôi muốn lao tới húp chùm chụp. Nhưng may thay, tôi còn biết tự chế. Chỉ hơi run run, tôi bảo với cô tôi sẽ ráng lấy miếng "tampon" ra trước khi phần khám phụ-khoa. Cô gật đầu, đáp lí nhí gì đó trong cổ họng. Trong lúc tiến hành, tôi còn tiếp chuyện với cô bằng những câu hỏi có liên quan tới y học, đại loại ngày nào có kinh, có lúc truyen sex mấy tuổi. Và câu cuối cùng vẫn không vượt khỏi sự tò mò của một người bác sĩ, tôi hỏi : "Tại sao em bị vậy ?" Ngập ngừng, cô nói "Em định đặt sâu cho thấm hết, nghĩ vậy tốt hơn. Với lại cũng có chút tò mò". Tôi hơi ngạc nhiên vì lý do thứ hai cô nói, nên trố mắt nhìn. Nhưng cô dặn tôi đừng thuật lại cho mẹ cô nghe, vì mẹ cô rất khó. Tôi tỏ vẻ thông cảm với cô, an ủi cô. Cô bèn kể luôn cho tôi nghe đầu đuôi câu chuyện giữa cô và người bạn trai, trong lúc hẹn hò. Vì sợ bất tiện lúc đi chơi, và nghĩ tới chuyện anh bạn trai hay thích sờ mó chỗ đó, cô đã nhét đại sâu vào trong, coi như để "phong tỏa". Tới lúc đó, tôi cắt ngang và lên giọng bác sĩ dặn dò cô một ít điều về việc giao hợp không "phòng bị". Cô cũng cắt ngang và nói với tôi, cô chưa bao giờ giao hợp. Tôi bèn hỏi cô một câu với tư cách của một vị bác sĩ "lương y" : "Em có sinh hoạt vì cụ thể ngoài giao hợp ra, tôi hứa sẽ không thuật cho mẹ em nghe". Tôi còn thuyết phục cô khai thực vì nó rất quan trọng trong việc khám phụ-khoa. Cô ngập ngừng rồi cũng tin, làm tôi mừng rơn trong bụng và cứng ngắt trong quần. May thay cô không nhìn thấy điều đó. Cô kể, ngập ngừng nhưng đầy đủ, "Em có ... thủ dâm lúc ... 14 tuổi ... không nhiều ... và thấy mặc cảm lắm...". Tôi bắt đầu toát mồ hôi toàn thân, giả vờ khuyên cô không nên làm quá mạnh, và lắng nghe cô kể tiếp: "Có đôi lần ... em với bạn trai ... sờ mó lẫn nhau ... bác sĩ biết ! ... Bạn ấy ... làm em đau lắm khi một lần ... đặt ngón tay vô ... Không biết làm vậy có hại gì không, bác sĩ". Tôi nuốt nước miếng đáp, "Nếu như làm nhẹ và biết phương pháp sẽ không sao" và bảo cô kể nốt. Cô nói: "Thoạt tiên em không thích bạn ấy ... làm vậy đó ... nhưng sau ... sau thì khác ...". Nghe cô nói tới đó, tôi như muốn phóng tinh ra quần, chỉ biết vịn vai cô tỏ vẻ thông cảm của người bác sĩ tốt. Sau khi cô kể xong, tôi cũng rắp ra miếng "tampon" ướt, nằm sâu trong âm đạo. Tới khi đó, tôi không kềm chế được mình, đã bắt cô nằm ngửa ra cho tôi khám phụ-khoa ngay dù là không cần thiết. Trong lúc khám, tôi có hỏi bạn trai cô có từng sờ mó vào mòng đóc. Cô lắc đầu. Tôi bèn dạy cho cô mòng đóc là gì và nằm ở đâu. Rồi tôi nhỏ chút dầu-khám vào tay, cố tình xoa đúng vào yếu quyệt, hỏi cô có thấy tăng tăng cảm giác. Cô thở dồn và gật đầu. Tôi chợt thấy đầu dương vật mình bỗng ứa ra ít nước, chứng cứ của tiền-xuất-tinh. Để tránh đôi tay bắt đầu run run, tôi kéo chúng về và vội vã nghuệch ngoạc mấy hàng chữ-bác-sĩ trong tập hồ-sơ, nói luôn: "Âm vật em tốt, không sao nhé". Rồi tôi vờ bước sang ngăn tủ lấy ra cái mỏ-vịt, nhưng cố tình để ngắm âm hộ của em từ xa. Từ xa, âm hộ của cô mát mẽ lắm. Gần như kẻ đàn ông nào cũng không thể kềm chế mình mà lao tới đặt dương vật mình vào trong. Nhưng không, tôi cố gắng không làm bậy. Tôi chỉ quay lại một cách tự nhiên, bình tĩnh , và tiến hành việc "ấn-xét" rất tư-cách-nghề-nghiệp. Tôi cũng không ngờ cô chịu nằm im cho tôi làm hết mọi chuyện, không chút phàn nàn hay kêu ca. Tôi đoán chắc cô đã "quen" chuyện này với người bạn-trai, chứ như những cô khác, mặt đã đỏ bừng lên vì mắc cỡ, hay truyen sex luôn miệng hỏi tôi: "Xong chưa ? ... xong chưa bác sĩ". Rồi không biết từ đâu rớt xuống, tôi chợt hỏi cô một câu vớ vẫn, chẳng dính dáng gì tới phụ-sản hết: "Tại sao em thích cạo ?". Cô nhắm mắt e thẹn thú nhận: "Tại bạn trai em muốn ... bạn ấy thích hôn ... Không biết có hại gì không ... bác ... sĩ". Tôi như nghẽn họng vì nước miếng tuôn ra khi cô nói. Tôi cũng muốn hôn em, em có biết không, tôi thầm nói, nhưng nói ra miệng thì khác: "Không ... không ... vấn đề vệ sinh có được ... càng tốt. Ngày nay, chuyện này cũng thường thôi, em không cần ngại". Khám thêm một lúc, tự nhiên tôi sợ mẹ cô ta lo lắng, vì cũng đã hơn 30 phút. Tôi vội bắt tay làm nhanh hơn, nhưng không thiếu phần khám hậu-môn và bắt cô phải khai ra thêm nếu như đã từng "hoạt động" ở khu này. Tôi còn giả vờ khuyên cô nhưng hòng gợi ý khác: "Hậu môn tuy nằm dưới nhưng em cũng cần vệ sinh ... tốt hơn nên rửa tay hay rửa ... rửa cái cần thiết cho sạch để tránh nhiễm trùng". Cô ta liền hiểu ý. Tôi biết, con gái ngày nay nhạy bén lắm ! Và cô thú thật một chuyện khác cho tôi nghe: "Bạn ấy một lần đặt vô ... đặt vô miệng em ... kỳ quá ...bác sĩ ". Trời ơi, sao không phải anh đặt nó trong miệng em, tôi thầm thốt lên, và sợ cô mắc cỡ nên cắt tiếp lời : "Chuyện đó cũng không sao nếu như mình đừng quan hệ bừa bãi". Lúc đó, vừa nhìn âm hộ cô và nhìn sâu vào ánh mắt cô, tôi cứ ngỡ mình đang nhìn người yêu trong đêm động phòng, tôi bỗng phát hiện dương vật 5 cm của tôi đã cương lên hết cỡ, sự kềm chế của tôi gần như nổ tung ra bất cứ lúc nào, và tôi tin rằng mình sẽ phải phạm tội mất thôi ! Tôi liền kịp thời bảo cô gái thay ngay lại quần áo, rồi mở cửa báo cho mẹ cô ta vào văn phòng gặp tôi ở đó. Ở đó, tôi vội vã giải thích cho bà ta vài điều, rằng "tampon" không gây nhiễm trùng, đứa con gái bà vẫn bình thường, khỏe mạnh. Và tôi khuyên bà nên dẫn cô con gái khám định kỳ hàng năm. Bà ta đồng ý và quay sang nói với đứa con gái : "Thấy chưa, mẹ nói không có gì phải lo lắng hết. Bác sĩ đây rất mát tay mà". Tôi cười xòa nhìn hai mẹ con họ ngây ngô, rồi tiễn họ ra ngoài. Sau đó, tôi dặn cô y-tá để bệnh nhân kế tiếp chờ khoảng 10 phút, rồi thì khóa văn phòng lại. Ngồi chểm trệ trên ghế bành, tôi trút hết áo quần, tôi bắt đầu thủ dâm, ráo riết, cho tới khi tinh khí dính đầy tay, mồ hôi nhễ nhại đầy trán !!! Xong xuôi, tôi cảm thấy thật hả hê khi hình ảnh cô gái đó còn chờn vờn trong tâm tưởng. Thật không thể nào ngờ được, một thằng bác sĩ vừa lùn, vừa xấu với cặp mắt kiếng dầy cui, không được ai dòm ngó tới thuở còn trẻ, bây giờ lại được nhìn ngắm, được sờ mó đủ loại đàn bà đẹp một cách công khai, được thủ dâm thật đã đời sau đó. Hơn nữa nó còn được trả lương hậu. Nghĩ lại, còn gì sướng bằng cái nghề bác-sĩ-phụ-sản chứ ! Tôi thật cảm ơn ba má tôi đã ép tôi vào con đường này. Tôi yêu nghề phụ-sản này quá đi thôi ! Hết

Phương pháp mới rất tốt cho điều trị bệnh đau lưng

0 comments
Đau lưng là một hiện tượng bình thường của con người, có thể là do sinh lý hay sau một ngày làm việc mệt nhọc, gò bó về tư thế (ngồi một chỗ, ít hoạt động…) với cảm giác ê ẩm ở lưng.

Tuy nhiên, đau lưng cũng có thể là biểu hiện của một số bệnh lý đáng lo ngại như thoái hóa cột sống, thoát vị đĩa đệm, gai đốt sống. Theo Viện sức khỏe Hoa Kỳ (NIH), có đến 80% dân số bị đau lưng tại một vài thời điểm trong suốt cuộc đời họ. Những thủ phạm hàng đầu gây đau lưng chính là thoát vị đĩa đệm và gai đốt sống.

Thoát vị đĩa đệm và gai cột sống – thủ phạm gây đau lưng

Đĩa đệm là những bao xơ dày chắc bao bọc một lớp nhầy bên trong có chức năng co giãn để giúp cột sống cúi ngửa, vặn mình qua lại được dễ dàng. Dưới sức nặng của cơ thể và áp lực của sự vận động, mang, vác và cả quá trình lão hoá, những đĩa đệm ở những vị trí phải chịu nhiều áp lực của cơ thể như đốt sống cổ, đốt sống thắt lưng dễ bị thoát vị. Thoát vị xảy ra khi đĩa đệm bị xẹp xuống thái quá, bao xơ bị rách và lớp nhân nhầy thoát ra ngoài chèn ép vào dây thần kinh gây đau.

Còn gai đốt sống là tình trạng lắng đọng calcium qua thời gian ở hai đầu xương và dần hình thành các gai xương. Các gai xương này không có sụn bao bọc sẽ cọ xát lên các đầu xương khác, mạch máu, dây thần kinh gây ra đau thắt lưng, đau vai hoặc cổ, lan xuống cánh tay, tê tay, như có kim châm trong đốt sống..., làm giảm đáng kể vận động của đốt sống.

1338796975-chua-benh-dau-lng--1-.jpg (392×379)

Phương pháp mới cho bệnh đau lưng:

Để điều trị đau lưng do thoát vị đĩa đệm và gai đốt sống, bác sĩ thường chỉ định các thuốc giảm đau, giãn cơ hoặc tiêm thuốc vào cột sống (cortisone và epidural). Các thuốc này thường có tác dụng giảm đau tạm thời. Tuy nhiên, chúng cũng gây ra nhiều tác dụng không mong muốn như có thể độc với gan, thận, ảnh hưởng tới các cơ quan khác. Trong bối cảnh ấy, nhiều bác sĩ và bệnh nhân đã dùng bổ sung các sản phẩm nguồn gốc thiên nhiên, ít tác dụng phụ, điều trị lâu dài cho các bệnh đau lưng do thoát vị đĩa đệm, gai đốt sống mà sản phẩm tiêu biểu cho xu hướng đó là Cốt Linh Vương.

Sản phẩm Cốt Linh Vương là sự kết hợp hoàn hảo giữa các loại thảo dược quý từ thiên nhiên cùng vitamin D và canxi hữu cơ tạo thành một công thức toàn diện hỗ trợ điều trị và phòng ngừa các chứng đau nhức xương khớp, đau vai gáy, thoái hóa đốt sống, gai đốt sống và thoát vị đĩa đệm gây đau ở cột sống (Đau đốt sống cổ, đau đốt sống thắt lưng), đau thần kinh tọa (đau thần kinh hông) …

Bên cạnh đó, các thảo dược trong Cốt Linh Vương có tác dụng giảm đau nhanh chóng, chống viêm, giúp tăng cường lưu thông máu đến nuôi dưỡng các đốt sống và đĩa đệm, làm chậm quá trình lão hóa và tăng cường sức khỏe cho cơ thể, đặc biệt là với người cao tuổi.

Để hỗ trợ điều trị và phòng ngừa đau lưng do thoát vị đĩa đệm và gai đốt sống hiệu quả nhất, bệnh nhân nên sử dụng Cốt Linh Vương 4 viên/ ngày, chia làm 2 lần, uống trước khi ăn 30 phút. Điều trị liên tục từ 2 đến 4 tháng.

Váy ngắn, quần soóc làm viêm âm đạo

0 comments
Đúng là mát, đẹp và hấp dẫn, thế nhưng những chiếc váy ngắn, quần soóc lại làm tăng nguy cơ viêm âm đạo của phụ nữ.

Thời tiết mùa hè nóng nực, váy ngắn, quần soóc bó sát trở thành trang phục yêu thích của nhiều chị em. Không chỉ vì sự mát mẻ mà những trang phục này còn giúp chị em khoe được vẻ đẹp nữ tính hay vóc dáng thon thả của mình.

Thế nhưng, những "thời trang" này lại vô tình là nguyên nhân gây viêm đạo mà chị em có thể không biết. Tại sao váy ngắn và quần soóc lại làm tăng nguy cơ viêm âm đạo? Nhìn chung, vào mùa hè, sự nóng nực cùng với mồ hôi khiến cho vùng kín thường xuyên trong môi trường ẩm ướt tạo điều kiện hoàn hảo cho vi khuẩn xâm nhập và hoạt động, phát triển.

Ngoài ra, một số chiếc váy quá ngắn, thậm chí trên cả bắp đùi khiến cho phụ nữ cảm thấy không an toàn hoặc gò bó, đặc biệt là khi ở nơi công cộng. Tâm lý tiêu cực này làm gia tăng cơ hội cho vi khuẩn sinh sôi.

1339210421-vay-ngan1.jpg (450×600)

Váy ngắn và quần soóc lại làm tăng nguy cơ viêm âm đạo

Trong khi đó quần soóc lại dễ kích thích các vùng da khi di chuyển. Bởi khi bạn đi bộ, tiếp xúc liên tục với vùng da quanh âm hộ có thể gây mẩn ngứa. Lúc này, nếu dùng tay đễ gãi dễ gây trầy xước khiến viêm nhiễm nặng hơn. Thậm chí dẫn đến nhiễm trùng đường âm đạo hoặc tiết niệu.

Các chuyên gia khuyến nghị: Phương pháp quan trọng nhất để phòng chống viêm âm đạo trong mùa hè là phải chú ý giữ âm hộ sạch sẽ. Giữ cho vùng kín càng khô ráo càng tốt. Tránh mặc quần áo chật hay bị ẩm ướt, không nên mặc đồ lót bó sát ngăn da tiếp xúc với không khí gây rối loạn tuần hoàn máu, thay quần lót thường xuyên.

Không nên dùng xà bông hay các chất tẩy rửa mạnh để vệ sinh vùng kín. Khi sử dụng dung dịch vệ sinh cần chọn lựa sản phẩm phù hợp, không nên sử dụng thường xuyên những dung dịch sát khuẩn mạnh, tránh làm xáo trộn môi trường tự nhiên của âm đạo.

Vấn đề "yêu" khi mang thai

0 comments
Để ‘chuyện ấy’ nồng nàn hơn ngay cả lúc mang thai thì bạn đừng bỏ qua ‘khúc dạo đầu’. Dưới đây là những lời khuyên vàng cho cuộc yêu luôn mỹ mãn dù bạn đang bầu bí:

Đừng bỏ qua "khúc dạo đầu"

Để ‘chuyện ấy’ nồng nàn hơn ngay cả lúc mang thai thì bạn đừng bỏ qua ‘khúc dạo đầu’. Có thể thắp một ít nến, bật nhạc nhẹ và khiến phòng ngủ của bạn sạch sẽ. Nóng bỏng ngay từ khi mới ‘nhập cuộc’ khơi gợi niềm đam mê trong hai bạn, cho dù bụng bầu ngày một to lên.

Tùy cơ ứng biến

Khi mang thai, bạn và chồng phải tìm được vị trí “giao ban” thoải mái và thuận tiện nhất. Bây giờ dáng vóc của bạn đã thay đổi nên “chuyện ấy” cũng cần phải linh hoạt. Hãy chủ động với tư thế úp thìa, “mặt đối mặt” (side-by-side) hoặc thế yêu “chú cún”. Những vị trí này hạn chế áp lực lên bụng bầu.

1338797009-tinh-duc1.jpg (450×300)

Để ‘chuyện ấy’ nồng nàn hơn ngay cả lúc mang thai thì bạn đừng bỏ qua ‘khúc dạo đầu’. (ảnh minh họa)

Thân mật

Không chỉ “chuyện ấy”, sự thân mật cũng giúp tăng tình yêu cho hai vợ chồng bạn. Hãy dành thời gian để xoa bóp cho nhau, tắm nước ấm (không dùng nước nóng); ăn tối cùng nhau, để lại những tin nhắn tình yêu trong túi xách của mỗi bên hoặc có một buổi tối đi dạo với cái nắm tay tình tứ.

1338797043-tinh-duc2.jpg (450×393)

Hãy dành thời gian để xoa bóp cho nhau

Một tối dành cho nhau

Nếu những gợi ý trên khó khả thi, hai bạn nên dành ít nhất một tối cho nhau mỗi tuần. Có thể tranh thủ thời gian đó để đi chơi, đi dạo cùng nhau hoặc chỉ để xem tivi hay đọc sách... Quan tâm tới chồng sẽ giúp anh ấy bớt thất vọng vì cảm giác bị “ra rìa” khi vợ mang bầu, nhất là lúc có con nhỏ về sau này.

Cách hay phân biệt rau sạch, rau bẩn

0 comments
Đâu là rau sạch, rau an toàn và đâu là rau không đảm bảo an toàn vệ sinh thực phẩm là câu hỏi luôn đặt ra với các bà nội trợ. Xin giới thiệu một số kinh nghiệm nhận biết để tham khảo.

Mướp đắng

Những quả to, màu xanh đậm, mướt mát, thân phình to, da láng bóng là những quả hái từ cây bón nhiều đạm, chất kích thích sinh trưởng nên chất lượng sẽ kém và thường bị nhiễm độc khi ăn. Bạn nên chọn những quả có kích thước vừa phải, mặt vỏ có nhiều gân nhỏ li ti sẽ an toàn và chất lượng.

Rau cải

Non mơn mởn, lá màu xanh ngắt, không thấy dấu vết sâu bệnh và đều tăm tắp thì đó là rau cải được bón nhiều phân đạm nitrat. Bạn không nên sử dụng rau cải này, nhất là ăn sống.

1339132193-rau-sach1.jpg (450×338)

Rau xanh ngắt, non mơn mởn đó là rau có nhiều phân đạm

Đậu cô ve

Những quả dài, bóng, ít lông tơ, phân đốt rõ, hầu như không có quả nào có vết sâu bệnh thì đó là đậu có bón nhiều phân bón lá, các chất vô cơ thấm vào quả chưa được chuyển hóa thành hữu cơ, có phun thuốc hóa học trừ sâu vào thời gian sát khi thu hoạch, ăn loại đậu này dễ bị độc hại.

Giá đỗ

Những cọng giá tròn lẳn, thân trắng nõn, ít rễ là giá được ngâm ủ qua một công nghệ "kinh dị": Khi hạt đỗ nảy mầm, người ta dùng phân bón lá trộn với các loại thuốc trừ sâu, đem pha loãng tưới lên mầm giá rồi ủ kín, thuốc có tác dụng thúc giá đỗ nảy mầm nhanh và phát triển hơn bình thường. Loại giá này khi xào sẽ có nước đục, ăn không ngon và dễ gây độc hại.

Rau cần

Không nên dùng những cây rau thân phình to, thân và ngó có màu trắng nõn bất thường vì loại cần này đã được bón quá nhiều phân (phân chuồng, phân hóa học, phân bón qua lá) và phun nhiều thuốc trừ sâu bệnh. Loại cần này rất nhanh héo và cũng dễ bị độc hại khi ăn.

Khi chế biến các loại rau có bẹ (rau cải, cải thảo...) nên tách rời từng lá và cắt bỏ phần gốc lá, nhặt bỏ những lá sâu, ngâm rau vào nước muối loãng hoặc nước có hòa thuốc tím khoảng 15 phút, sau đó vớt ra đem rửa kỹ dưới vòi nước chảy vài lần rồi mới chế biến.

Cách làm này tuy đơn giản, nhưng rất hiệu quả, có thể làm sạch thuốc trừ sâu, phân bón bám dính trên rau, có tác dụng sát khuẩn, tẩy rửa trứng giun, sán trên rau, qua đó giảm thiểu nguy cơ xâm nhiễm thuốc hóa học và các vi sinh vật có hại vào cơ thể người dùng, nhất là khi ăn rau sống.

Khó tin bác sĩ vừa cấp cứu vừa bị nghe bệnh nhân chửi

0 comments
Làm bác sĩ ở Trung tâm cấp cứu 115 Hà Nội không những ít được nhận "phong bì" mà còn thường bị nghe bệnh nhân chửi. Vì thế mà việc tuyển bác sĩ vào làm tại đây là rất khó!

Vừa cấp cứu vừa nghe chửi

Thạc sĩ, Bác sĩ Nguyễn Văn Chánh, Phó Giám đốc Trung tâm cấp cứu 115 Hà Nội cho biết, làm bác sĩ ở trung tâm cấp cứu 115 thiệt thòi hơn ở các bệnh viện khác rất nhiều. Bác sĩ ở bệnh viện còn có phòng, có khoa, có ekip, máy móc hỗ trợ, còn bác sĩ cấp cứu ngoại viện thì phải tự thân vận động. Chuyện bị chửi, bị người nhà bệnh nhân dọa đánh với các bác sĩ theo xe của đường dây nóng 115 là rất bình thường!

1339037886-cap-cuu1.jpg (450×253)

Đội xe của Trung tâm cấp cứu 115 Hà Nội trong tư thế sẵn sàng lên đường. Ảnh: TP

Bác sĩ Chánh kể: "Chuyện đi cấp cứu bị người nhà bệnh nhân la ó, mắng chửi là chuyện bình thường. Tâm lý của người nhà bệnh nhân là gọi phải có xe cấp cứu đến ngay. Nhiều bệnh nhân sốt ruột nên khi chúng tôi đến thì la ó, gọi hàng tiếng, nửa tiếng đồng hồ bây giờ mới vác mặt đến. Trong khi trên thực tế chỉ mươi mười lăm phút kể từ lúc gọi là chúng tôi đã có mặt.

Hay khi đi cấp cứu tai nạn giao thông bị gãy xương đùi chẳng hạn. Nguyên tắc là chúng tôi phải đo huyết áp, tiêm thuốc giảm đau, chống sốc, rồi mới nẹp cố định và đưa lên xe chuyển đến bệnh viện. Người nhà bệnh nhân không hiểu sự cần thiết của việc cấp cứu trước bệnh viện nên cứ la ó là bác sĩ làm khó dễ, bảo bác sĩ vô cảm, đến cứu chữa mà chần chà chần chừ.

Người nhà bệnh nhân chửi nhiều khi cũng khó chịu lắm nhưng không đôi co với họ được, đôi co thì ảnh hưởng đến bệnh nhân, phải để ngoài tai để tiếp cận bệnh nhân trước".

Gần 30 năm trực cấp cứu tại Trung tâm cấp cứu 115 Hà Nội, bác sĩ Nguyễn Trí Đức, đội trưởng Đội cấp cứu số 2 cho biết, nghe chửi quen rồi nên các bác sĩ trực cấp cứu cũng hiểu và thông cảm cho người nhà bệnh nhân.

Bác sĩ Đức kể: "Đi cấp cứu bị chửi là chuyện bình thường. Đặc biệt là những ca cấp cứu cho người bệnh già, khi xe cứu thương đến nơi thì không kịp nữa. Người nhà bệnh nhân cũng hiểu là già rồi thì phải chết nhưng quá đau xót nên họ vẫn cứ chửi rủa bác sĩ đến chậm, thậm chí còn có trường hợp xông vào định đánh bác sĩ.

Trường hợp cấp cứu tai nạn giao thông có hai bệnh nhân một lúc cũng rất dễ bị nghe chửi. Nguyên tắc cấp cứu trong trường hợp này là phải lướt cả hai nạn nhân, xem ai nặng hơn thì cấp cứu trước. Khi đang khám cho người này, người nhà bệnh nhân kia thấy chưa được khám thì loạn lên chửi rủa".

"Chuyện bị nghe chửi chỉ xảy ra với tôi lúc còn trẻ, bây giờ già rồi thì rất hiếm. Làm nghề nào thì chấp nhận nghề đó, xong rồi quên luôn cũng chả để bụng làm gì. Các bác sĩ cấp cứu cũng hiểu và thông cảm với tâm lý người nhà bệnh nhân", bác sĩ Đức nói thêm.

Về chuyện các bác sĩ bị phê phán là "có phong bì mới làm việc tử tế", bác sĩ Đức bày tỏ cho rằng "ở đâu cũng có người nọ người kia" nhưng ở 115, bác sĩ cấp cứu nhận cảm ơn chủ yếu bằng lời nói chứ rất ít khi có phong bì.

"Trong lúc nguy kịch giữa cái sống và cái chết ai còn thời gian mà vòi vĩnh, người nhà bệnh nhân cũng chả có tâm trí mà chuẩn bị phong bì. Thường thì sau khi chuyển bệnh nhân đến bệnh viện, người nhà bệnh nhân cũng có cảm ơn, nhưng chủ yếu là bằng lời nói chứ rất ít khi có phong bì", bác sĩ Đức nói.

1339037907-cap-cuu2.jpg (450×338)

BS Nguyễn Trí Đức: "Đi cấp cứu bị chửi là chuyện bình thường

"Người ta cứ bảo là làm bác sĩ thu nhập ngoài từ phong bì là chính chứ lương không đáng kể. Chúng tôi ở 115 lương theo hệ số đúng là chỉ đủ nuôi thân chứ không nuôi được gia đình, phải dựa vào nguồn thu nhập ngoài. Nhưng thu nhập ngoài không phải là từ phong bì mà là tận dụng thời gian nghỉ để đi làm thêm ở các cơ sở y tế (Lịch trực của bác sĩ cấp cứu tại 115 là cứ trực 24 giờ là được nghỉ 48 giờ - PV)", bác sĩ Đức bày tỏ.

Với đặc thù công việc nhiều áp lực, bác sĩ Chánh cho biết, việc thu hút bác sĩ về trung tâm làm việc là rất khó.

"Với thanh niên trai tráng thì còn dễ chứ với các bác sĩ nữ thì vô cùng vất vả. Có những khi phải khiêng bệnh nhân từ tầng 5 xuống mà không có thang máy, đi hàng km vào các con ngõ hẻm sâu hun hút và xe cứu thương không tới nơi được, rồi nửa đêm nửa hôm gọi là phải đi ngay. Thế nên thu hút bác sĩ về đây khó lắm. Thiếu bác sĩ, chúng tôi phải tuyển y sĩ rồi cho đi đào tạo", bác sĩ Chánh nói.

Người dân còn e ngại

Thạc sĩ, Bác sĩ Nguyễn Văn Chánh, Phó Giám đốc Trung tâm cấp cứu 115 Hà Nội cho biết, người dân còn khá e ngại với dịch vụ cấp cứu 115 nên số lượng sử dụng dịch vụ không nhiều so với nhu cầu thực tế.

"Trung tâm đáp ứng được đến 99,98% các cuộc gọi đến cấp cứu. Tuy nhiên số người sử dụng dịch vụ này chưa nhiều, năm 2011, chỉ có 33.590 lượt chuyển cấp cứu. Trung bình khoảng 80-85 chuyến/ngày. So với nhu cầu thực tế thì con số này khá nhỏ", bác sĩ Chánh nói.

1339037925-cap-cuu3.jpg (450×253)

BS Chánh cho biết người dân còn khá e ngại với dịch vụ cấp cứu 115

Theo bác sĩ Chánh, có nhiều nguyên nhân khiến người dân còn e ngại với dịch vụ cấp cứu này. Thứ nhất, do một bộ phận người dân chưa rõ về dịch vụ cấp cứu 115. Đặc biệt là ngoại thành và ven đô, như Hà Đông. Trước đây Hà Tây cũ không có dịch vụ này, khi ghép vào Hà Nội mới có kíp trực ở Hà Đông nhưng số người gọi đến yêu cầu rất ít.

Thứ hai do người bệnh sợ mất nhiều tiền khi gọi cả một kíp cấp cứu. "Nhưng thực tế là chúng tôi chỉ thu một phần, một phần là UBTP trợ giá. Cự li thấp nhấp, cấp cứu xong mà để bệnh nhân tại nhà là 80.000đ. Chuyển đi cấp cứu dưới 10km là 120.000đ. Đến 20km mới thu 200.000đ. Nói thật là tiền thu một phần đó thì không đủ tiền xăng. Nhưng người dân không biết nên còn e ngại", bác sĩ Chánh nói.

Ngoài ra, mật độ giao thông đông, thường xuyên tắc đường ở Hà Nội cũng khiến người dân sợ lâu, sợ mất thời gian.

"Có khi gọi cấp cứu 115 rồi lại bắt taxi, xe ôm đến bệnh viện. Tỷ lệ xe về không trong các trường hợp tai nạn giao thông là khá cao. Người dân chưa ý thức được là cấp cứu trước bệnh viện đối với tai nạn giao thông là rất quan trọng. Bệnh nhân mà được cấp cứu sớm thì hạn chế được các biến chứng cũng như tử vong. Đơn cử như trường hợp tai nạn giao thông bị chấn thương đốt sống cổ hoặc gãy xương đùi, nếu suốt ruột mà vận chuyển người tai nạn đi bằng phương tiện khác thì rất dễ gây choáng, gây sốc cho bệnh nhân", bác sĩ Chánh phân tích.